Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Chủ tịch PNJ nhận thù lao là 2,2 tỷ đồng

Tại Đại hội cổ đông của Công ty cổ phần Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) ngày 15/4, hội đồng quản trị của đơn vị này đã trình báo cáo thù lao của ban lãnh đạo và tổng giám đốc năm 2014.

Ngoài thu nhập gần 1,9 tỷ từ vị trí Tổng giám đốc, năm 2014, bà Cao Thị Ngọc Dung còn nhận thêm 319 triệu đồng với chức danh Chủ tịch Công ty Vàng bạc đá quý Phú Nhuận.

 Theo đó, lương và trợ cấp của bà Cao Thị Ngọc Dung - Tổng giám đốc PNJ năm 2014 là 130 triệu đồng một tháng. Ngoài ra, CEO này còn nhận tiền thưởng tương đương 2,5 tháng lương, khoảng 325 triệu đồng, nâng thu nhập cho vị trí CEO lên gần 1,9 tỷ đồng (lương và thưởng).

Tờ trình cũng nêu rõ thù lao của Chủ tịch HĐQT công ty năm 2014 là 26,6 triệu đồng một tháng, tương đương khoảng 319 triệu đồng một năm. Như vậy, thu nhập của bà Cao Thị Ngọc Dung khi đảm nhiệm cả 2 chức vụ Chủ tịch và CEO PNJ là hơn 2,2 tỷ đồng một năm.
Ngoài bà Dung, hai thành viên trong hội đồng quản trị kiêm nhiệm chức danh Phó tổng giám đốc cũng có thu nhập lần lượt là 1,4 tỷ đồng và hơn 1,5 tỷ đồng.
dung1b-333556669-1367853696-50-7360-1532
Tổng giám đốc Cao Thị Ngọc Dung.
Trong đại hội cổ đông lần này, PNJ đã trình cổ đông phương án phát hành thêm gần 22,7 triệu cổ phiếu nhằm tăng vốn điều lệ lên gần 983 tỷ đồng, trong đó phát hành để chi trả cổ tức gần 7,6 triệu cổ phần (tương đương 76 tỷ đồng) và để tăng vốn cổ phần từ nguồn vốn chủ sở hữu là hơn 15,1 triệu cổ phiếu (khoảng 151 tỷ đồng).
Trong năm 2015, PNJ đặt kế hoạch doanh thu 8.228 tỷ đồng, tăng 13% so với năm 2014, trong khi lợi nhuận gộp dự kiến tăng thêm 24%, tương đương 977 tỷ đồng. Cổ tức ở mức 20%.
Ngoài ra, Ban quản trị PNJ cũng đã đề cử ông Phan Quốc Công, Chủ tịch Công ty cổ phần Sài Gòn Food vào thành viên Hội đồng quản trị để hỗ trợ trong việc tư vấn chiến lược. Ông Công là người khai sinh ra thương hiệu ICP và nhãn hiệu X-Men. Năm 2010, khi đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, ông bất ngờ bán đến 85% cổ phần công ty cho Marico, một đối tác đến từ Ấn Độ.
Trong năm 2014, lợi nhuận gộp của công ty mẹ đạt 790 tỷ đồng, tăng 32% so với cùng kỳ. Lợi nhuận trước thuế 326 tỷ đồng, tăng 36%, lãi sau thuế là 326 tỷ đồng, tăng 41% và vượt kế hoạch 16%. Có được lợi nhuận này một phần nhờ vào hoạt động kinh doanh cốt lõi trong năm qua của PNJ là kinh doanh vàng trang sức tăng 42% so với 2013.
Với kết quả kinh doanh khả quan, PNJ quyết định chi trả cổ tức cho cổ đông lên tới 45%, trong đó 15% bằng tiền mặt và 30% bằng cổ phiếu.

Chủ tịch của Ngân hàng Trung ương châu Âu bị tấn công

Ngay khi ông Mario Draghi bắt đầu buổi họp báo tại Frankfurt, một phụ nữ đã nhảy lên bàn và hét "Chấm dứt sự độc quyền của ECB".


Người này đã bị bảo vệ đưa ra ngoài, sau khi tung vụn giấy vào Chủ tịch Ngân hàng Trung ương châu Âu. Cuộc họp báo bị gián đoạn trong vài phút. Dù vậy, ông Draghi không bị thương. Trước khi bị tấn công, ông đang giải thích về tác dụng của chương trình nới lỏng ECB hiện áp dụng.
Đây là cuộc biểu tình lần thứ 2 phản đối ECB trong một tháng qua. Tháng trước, bạo loạn đã nổ ra bên ngoài trụ sở của ECB khi hàng nghìn người biểu tình cho rằng ECB đang phá hoại cuộc sống của hàng triệu người dân eurozone.
anh-1-1632-1429109262.jpg
Chủ tịch ECB đã bị tấn công ngay đầu buổi họp. Ảnh: Bloomberg
Ông Draghi đã thực hiện nhiều biện pháp mạnh để bảo vệ châu Âu khỏi khủng hoảng tài chính. Năm 2012, ông nổi tiếng với cam kết "làm tất cả" để ngăn đồng euro giảm sâu. Năm nay, ông cũng đã thuyết phục ECB thực hiện chương trình nới lỏng trị giá tới 1.300 tỷ USD.
Dù vậy, ECB cũng được biết đến nhờ những yêu cầu thắt lưng buộc bụng với các quốc gia thành viên, khiến hàng triệu người lâm vào cảnh khó khăn. ECB cùng Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) và Ủy ban châu Âu (EC) tập hợp thành bộ ba chủ nợ (troika) để cứu trợ các nước như Hy Lạp, Ireland hay Bồ Đào Nha. Các gói giải cứu chỉ được cấp nếu Chính phủ nước sở tại đáp ứng yêu cầu kiểm soát ngân sách, như giảm chi tiêu công và tăng thuế, đồng thời cải tổ để nền kinh tế có tính cạnh tranh cao hơn.
Gần 7 năm sau khi khủng hoảng tài chính bùng phát, khó khăn kinh tế vẫn đang bủa vây châu Âu. Tỷ lệ thất nghiệp tại eurozone đang giảm, nhưng vẫn quanh 11%. Tăng trưởng cũng hồi phục, nhưng vẫn rất chậm. Tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ tại các nước như Tây Ban Nha hay Hy Lạp còn cao hơn nhiều.
Ông Draghi thừa nhận họ có thể trở thành "tâm điểm chỉ trích với những người bất mãn với tình trạng hiện tại". "Lời buộc tội này không có vẻ hợp lý. Chúng tôi chỉ muốn xoa dịu các cú sốc mà nền kinh tế đang phải chịu mà thôi", ông cho biết tại trụ sở mới tháng trước.
Video ghi lại sự việc:

Thu nhập hơn trăm triệu mỗi năm nhờ vào nuôi bồ câu Pháp

Biết đến công việc nuôi chim bồ câu từ nhỏ, nên anh Ngô Tùng Sơn ở huyện Phù Mỹ (Bình Định) nhanh chóng gắn bó với chúng ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Thất bại với giống bồ câu sẻ, anh Sơn kiên trì tìm tòi thử nghiệm và áp dụng khoa học kỹ thuật để bén duyên với bồ câu Pháp.

Sơn kể, vì là hộ đầu tiên thử nghiệm nuôi chim bồ câu nên gia đình anh rất băn khoăn về việc chọn giống. Cuối cùng, sau quá trình dài tìm hiểu, Sơn chọn nuôi giống bồ câu sẻ vì đây là loại khá hiếm trên thị trường.
Dù đam mê và bỏ nhiều công sức vào mô hình này nhưng kết quả đem lại cho gia đình Sơn không như mong muốn về hiệu quả kinh tế, nên chỉ sau vài năm gầy dựng đàn, gia đình đã quyết định ngưng nuôi.
Pegeo-final-8625-1428922550.jpg
Bồ câu Pháp ăn nhiều, thường ăn các thức ăn có sẵn như lúa, gạo, bắp nghiền…
“Thời gian đầu tôi cũng trăn trở lắm vì đam mê của mình chưa kịp phát triển thì đã gặp thất bại, nhưng sau lại nghĩ có như vậy mới cần dày công nghiên cứu và tìm hiểu. Cuối cùng tôi phát hiện ra giống bồ câu Pháp mang lại giá trị cao và càng cao hơn nếu biết áp dụng khoa học kỹ thuật”, Sơn bộc bạch.
Năm 2008, Sơn chi 20 triệu đồng xây dựng chuồng trại trên diện tích đất 130m2. Để có giống tốt, Sơn xuống tận Trung tâm bảo vệ giống cây trồng vật nuôi tỉnh Bình Định để được tư vấn. Tại đây, anh mua 30 cặp bồ câu Pháp từ một trại giống ở Ba Vì (Hà Nội).
Cứ ngỡ sẽ thuận lợi với mô hình mới này, tuy nhiên, anh Sơn cho biết khá gian nan vì thời kỳ đầu, do chưa am hiểu về đặc tính, thức ăn, quá trình sinh trưởng của giống bồ câu Pháp nên liên tục tổn thất về giống. Nhiều lúc trứng chim đang ấp bị ung, chim non bị chết, bồ câu lớn bị bệnh mà không phát hiện kịp thời… Do đó, sau một thời gian nuôi, số lượng chim giảm gần một phần ba so với lúc mua về.
Khó khăn chồng chất nhưng Sơn vẫn không nản và quyết tâm khắc phục nhược điểm bằng cách dành thời gian cả ngày lẫn đêm chỉ để quan sát, ghi chép thông tin về mọi thay đổi, quá trình sinh hoạt của giống bồ câu này. Không những vậy, anh còn lên internet tra cứu thêm thông tin, đọc các sách, báo hướng dẫn kỹ thuật nuôi bồ câu Pháp, rồi trực tiếp đến các mô hình nuôi bồ câu tương tự ở Bình Định để tìm hiểu. Từ kiến thức có được, Sơn áp dụng ngay vào mô hình một cách bài bản nên chỉ một thời gian sau đó số chim giống tăng lên và dần đạt con số 100 cặp.
Với nguồn giống dồi dào, Sơn vừa chăm sóc vừa nuôi bán để có nguồn kinh phí tái đầu tư trở lại. Tới nay anh đã có trong tay 300 cặp bồ câu Pháp, mỗi tháng  bán ra thị trường khoảng 60% tổng đàn, với giá bồ câu thịt khoảng 90.000-110.000 đồng một cặp, còn con giống khoảng 200.000 đồng một cặp 2 tháng tuổi. Hàng tháng, sau khi trừ chi phí, anh thu lãi khoảng 12 triệu đồng từ mô hình này. Từ năm 2010 đến nay, Sơn bắt đầu lãi đều đặn trên 100 triệu đồng mỗi năm”.
Chia sẻ về kinh nghiệm nuôi, Sơn cho hay, nuôi bồ câu không vất vả nhưng phải chú trọng vào khâu đầu tư chuồng trại và thức ăn. Bồ câu cần không gian thoáng mát, ánh sáng đầy đủ, sạch sẽ, thức ăn và nước uống phải đều đặn. Là loài có đặc tính sinh trưởng mạnh nên cần cho chúng ăn 2 bữa một ngày là sáng và chiều tối. Bồ câu Pháp ăn nhiều, thường ăn các thức ăn có sẵn như lúa, gạo, bắp nghiền…
“Thông thường nên trộn thức ăn với tỷ lệ  một cám - một bắp - 2 lúa. Cám cho bồ câu ăn phải là cám gà đẻ, không nên cho ăn cám gà thịt. Bởi, cám gà đẻ chỉ chứa đạm, cám gà thịt thì chứa nhiều chất béo, nếu con mẹ ăn thì sinh sản kém, mà con con ăn, thịt về sau sẽ có nhiều mỡ”, Sơn giải thích.
Sơn cho biết thêm, bồ câu Pháp là loại rất ít dịch bệnh, thường thì một tuần vệ sinh chuồng trại một lần, nuôi 6 tháng là bắt đầu sinh sản, một cặp chim bồ câu  có thể đẻ tới 7-8 lứa một năm, mỗi lứa 2 trứng một ổ. Thời gian từ khi chim ấp đến khi chim non ra ràng là 28 ngày và đến khi có thể bán tổng cộng là 45 ngày. Bên cạnh đó, so với bồ câu sẻ thì nuôi bồ câu Pháp có nhiều lợi thế hơn. Cùng một chế độ ăn, chăm sóc, thời gian để xuất bán nhưng bồ câu Pháp đạt trọng lượng nặng hơn, giá cũng cao hơn từ 15.000 đến 20.000 đồng một cặp.

'Ngày phán xét' cho công nghiệp xe ôtô Việt Nam

Ba năm tới là thời gian Việt Nam phải thực hiện đầy đủ hầu hết cam kết cắt giảm tối đa thuế nhập khẩu ôtô nguyên chiếc và linh kiện, phụ tùng từ các nước trong khu vực và thế giới. 

Một ngành công nghiệp ôtô mũi nhọn cần thiết cho Việt Nam, nhưng nó có thể tồn tại hay không phụ thuộc rất nhiều vào chính sách thuế phí nội địa, đặc biệt từ năm 2018.

Những cam kết này không chỉ nằm trong khuôn khổ Hiệp định gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) ký năm 2007, mà còn liên quan tới các hiệp định trong khu vực mậu dịch tự do ASEAN (AFTA), ASEAN-Trung Quốc và ASEAN-Hàn Quốc, cũng như các cam kết đa phương mới sau này.

Câu chuyện của WTO có phần nhẹ nhàng hơn với lộ trình thuế nhập khẩu giảm dần, xuống 70%, 50% và 47% trong khoảng thời gian từ 7 đến 12 năm (kể từ 2007). Trong khi đó, tác động từ các hiệp định thương mại tự do lại diễn ra nhanh và mạnh hơn. Chẳng hạn với ôtô chở người nguyên chiếc, thuế suất năm 2013 là 60% nhưng sẽ về 0% vào năm 2018.
o-to2-7404-1428996578.jpg
Sau hơn 20 năm, ngành công nghiệp ôtô Việt Nam vẫn chỉ xoay quanh lắp ráp
Với mức thuế cắt giảm lớn như vậy, 2018-2019 có thể coi là thời điểm quyết định số phận của ngành công nghiệp ôtô Việt Nam, khi doanh nghiệp (kể cả liên doanh hay FDI) không còn tấm bùa hộ mệnh là hàng rào thuế quan. Ngoài ra, những biện pháp bảo hộ phi thuế quan như quy định tỷ trọng nội địa hóa bắt buộc, lĩnh vực hạn chế đầu tư nước ngoài (dịch vụ bán hàng hậu mãi, tài trợ, bảo hiểm ôtô...), hay sự phân biệt đối xử giữa ôtô và phụ tùng nhập khẩu với hàng sản xuất trong nước... cũng bị bãi bỏ, mà thực tế đã mất hiệu lực trên nguyên tắc từ nhiều năm nay.
Khi “ngày phán xét” không còn xa, tương lai ngành ôtô Việt Nam không mấy khả quan khi đánh mất cơ hội tận dụng thời gian bảo hộ trước đây để vươn lên. Một số nhà lắp ráp như Toyota Việt Nam hay Vinastar đang phải cân nhắc giữa sản xuất hay đơn thuần làm phân phối, nếu nhập nguyên chiếc rẻ hơn đưa linh kiện về lắp ráp trong nước.
Thất bại của ngành ôtô khó có thể đổ lỗi hoàn toàn cho một bên nào đó trong số các bên liên quan như nhà sản xuất, nhà nhập khẩu - phân phối, Chính phủ hay người tiêu dùng.
Với nhà sản xuất, nhất là doanh nghiệp nước ngoài, không thể đổ lỗi họ không tích cực đầu tư vào công nghiệp phụ trợ để hạ giá thành sản xuất. Ngay cả các cơ sở sản xuất chính trên toàn cầu, với sản lượng vài trăm nghìn đến hàng triệu chiếc ôtô một năm, họ vẫn có mạng lưới cung cấp độc lập, huống chi một thị trường tuy nhiều tiềm năng nhưng chỉ tiêu thụ trên trăm nghìn xe.
Còn để kêu gọi các nhà sản xuất phụ trợ thì lại phải có thị trường trong nước đủ lớn hoặc thị trường xuất khẩu, là những yếu tố xem ra không có hoặc không có lợi thế so với những cơ sở sản xuất khác trong khu vực như Thái Lan, Trung Quốc.
Vai trò tổ chức của Nhà nước cũng rất mờ nhạt. Các quy hoạch phát triển kế tiếp nhau vẫn loay hoay chọn ra hết dòng sản phẩm ưu tiên này đến dòng ưu tiên khác, và nặng phần liệt kê số liệu mục tiêu mà không kèm cơ sở tính toán, dự đoán mang tính khoa học. Song quy hoạch bất cập cũng khó có thể coi là nguyên nhân cho sự thất bại của ngành công nghiệp ôtô Việt Nam nếu so chúng với những vướng mắc đang “trói tay” Chính phủ.
Một mặt, cơ quan điều hành mong muốn có một ngành công nghiệp ôtô nội địa phát triển với sản lượng và tiêu thụ nhiều trăm nghìn chiếc mỗi năm, giá rẻ hơn hoặc ít ra là không đắt hơn nhiều so với thế giới và khu vực để cho một bộ phận lớn dân chúng với tư cách là người tiêu dùng có thể tiếp cận được.
Nhưng mặt khác, với nỗi lo quá tải cơ sở hạ tầng, nhất là ở các đô thị lớn, cũng như nỗi lo hụt thu ngân sách, Chính phủ phải dựa vào ban hành một loạt các loại thuế phí mang tính hạn chế lượng ôtô tăng lên hàng năm, đồng thời tăng được nguồn thu thuế phí cho ngân sách (một phần trong số này là để đầu tư ngược trở lại cho cơ sở hạ tầng).
Tình trạng tiến thoái lưỡng nan về chính sách và phương hướng phát triển như vậy mới là một trong những nguyên nhân chính khiến ngành ôtô nội địa chật vật tồn tại. Bất cập về quy hoạch là hậu quả tất yếu của tình trạng này, chứ không phải là nguyên nhân.
Còn về người tiêu dùng nội địa, cũng không thể trách họ không có đủ tiền mua ôtô giá cao hoặc không mặn mà vì lo tắc đường và không có chỗ đỗ. Càng không thể đổ lỗi cho việc lựa chọn ôtô nhập khẩu, tuy đắt hơn, nhưng chất lượng đảm bảo hơn sản xuất trong nước...
Nói cách khác, có cùng lúc nhiều trở ngại, trói buộc lẫn nhau giữa các bên liên đới giải thích được cho tình trạng phát triển yếu kém, lệch lạc trong ngành công nghiệp ôtô ở Việt Nam cho đến nay.
Câu hỏi đặt ra là tương lai nào cho công nghiệp ôtô Việt Nam trong vòng 3-4 năm nữa?
Có thể tiên đoán giá bán ôtô trong nước chịu áp lực hạ xuống theo mặt bằng giá trong khu vực ASEAN, do thuế nhập khẩu từ khu vực này giảm xuống 0%. Với những chủng loại mà Hàn Quốc, Trung Quốc và các nước tham gia WTO có lợi thế thì giảm thuế nhập khẩu sẽ gây áp lực làm cho mặt bằng giá ôtô nói chung ở Việt Nam hạ thêm.
Nhưng hạ đến đâu thì sẽ phụ thuộc phần lớn vào Chính phủ. Nếu Chính phủ mạnh dạn lựa chọn mở rộng thị trường ôtô hơn là điều tiết chặt để cơ sở hạ tầng không bị quá tải, hay không bị hụt thu thuế phí vào ngân sách thì thuế và phí chắc chắn sẽ hạ. Thị trường nhờ đó cũng được mở rộng về quy mô.
Một thị trường ôtô nội địa lớn hơn, phát triển nhanh hơn đến một quy mô nào đó sẽ tự nhiên kích thích mà chẳng cần phải kêu gọi các nhà sản xuất ôtô và phụ tùng ôtô nối lại hoặc thiết lập mới cơ sở sản xuất vì Việt Nam vẫn có ưu thế ở một số nhánh, phân khúc nào đó trong cả chuỗi công nghiệp ôtô. Nguyên nhân đến từ lợi thế như nhân công rẻ, cự ly gần, thời gian giao hàng ngắn, cơ sở sản xuất thuận tiện chi phí thấp...
Thị trường ôtô lớn hơn với nhiều người sở hữu và sử dụng ôtô hơn cũng có nghĩa là nguồn thu từ thuế và phí sẽ tăng lên, dù mức thu có hạ đi. Điều này sẽ giúp Chính phủ có thêm kinh phí để phát triển hạ tầng cơ sở, đồng thời cũng hấp dẫn khu vực tư nhân đầu tư vào cơ sở hạ tầng có thu phí như đường cao tốc, hầm, cầu, bãi đỗ.. nhất là khi cơ chế đầu tư theo hình thức đối tác công tư PPP đang được khuyến khích.
Cơ sở hạ tầng cơ sở phát triển hơn sẽ tác động ngược trở lại làm tăng nhu cầu sử dụng ôtô, giúp tăng sản xuất và tiêu thụ trong nước. 
Rõ ràng Việt Nam vẫn cần một ngành công nghiệp ôtô mũi nhọn, song tương lai ngành như thế nào sẽ phụ thuộc phần lớn vào việc Chính phủ có muốn và có hạ được hay không các loại thuế phí nội địa để khuyến khích mở rộng thị trường ôtô nội địa.

Bầu Đức nói: 'Nuôi bò công nghệ cao không bao giờ lỗ'

Tại Đại hội cổ đông thường niên 2015 của Hoàng Anh Gia Lai Group (HAGL - mã chứng khoán HAG) diễn ra ngày 15/4, bầu Đức tiết lộ với nhà đầu tư, từ năm 2015 trở đi, việc kinh doanh bò thịt sẽ chiếm phần lớn doanh thu của tập đoàn. 

Chủ tịch Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai, Đoàn Nguyên Đức tuyên bố nuôi bò kỹ thuật cao chắc chắn cho lợi nhuận khủng và đặt mục tiêu lĩnh vực này mang lại gần nửa doanh thu năm nay.

Trong năm nay, đàn bò thịt bắt đầu ghi nhận doanh thu. Tập đoàn sẽ bán 60.000 con bò, thu 2.475 tỷ đồng, chiếm 46% trong cơ cấu doanh thu thuần của doanh nghiệp. Các ngành tiếp theo là mía đường, xây dựng (sân bay tại Lào) và bất động sản (tại Myanmar) chiếm tỷ trọng lần lượt 14-15%, trong khi cao su chỉ chiếm 4%.

Thời cây cao su được mệnh danh là vàng trắng với giá 5.000 USD một tấn, bầu Đức nổi tiếng với câu "bán nhà cũng trồng cao su". Nay người giàu thứ hai sàn chứng khoán Việt Nam truyền lửa cho cổ đông bằng thông điệp "nuôi bò sẽ không bao giờ lỗ".
Chủ tịch HAGL giải thích, phần lớn doanh thu đến từ đàn bò vì vòng quay xuất chuồng bò thịt khá nhanh, chỉ mất 6 tháng, vị chi có 2 đợt thu tiền về trong một năm. Lợi nhuận gộp từ đàn bò cũng lớn hơn các ngành nghề khác, chiếm 42% trong cơ cấu lợi nhuận tập đoàn. Chính vì chu kỳ xoay vòng vốn nhanh, ông Đức tiết lộ, đến cuối năm 2015 có thể mở rộng quy mô đàn bò hơn 100.000 con và năm 2016 sẽ đạt mức 300.000 con.
ab-bau-Duc-nuoi-bo-se-khong-ba-9709-5808
Bầu Đức tự tin đàn bò sẽ mang lại doanh thu gần 2.500 tỷ đồng trong năm 2015. Ảnh: Vũ Lê
Người đứng đầu HAGL phân tích, hiện nay đàn bò của HAGL xuất chuồng từ 150 đến vài trăm con mỗi ngày. Thị trường này đang thuộc về người bán vì cầu lớn hơn cung. Doanh nghiệp lại có lợi thế lớn về quỹ đất để xây chuồng trại, nguồn thức ăn và đầu tư công nghệ cao ngay từ đầu nên giá bán cạnh tranh so với bất cứ đối thủ nào. "Các bạn cứ điều tra đi, 20 năm nay có lúc nào giá bò giảm đâu? Có rất nhiều hàng hóa rớt giá: dầu, vàng, cao su, heo, gà… nhưng giá bò chưa có lúc nào đi xuống", ông Đức nói.
Thêm vào đó, đàn bò mỗi ngày cho ra 1.000 tấn phân, vị chi mỗi ngày HAGL thu về gần một tỷ đồng. "Đàn bò đi sau nhưng sẽ về trước. Myanamar tuy là tài sản lớn, trị giá hàng tỷ USD nhưng chắc chắn sẽ khó đuổi kịp đàn bò", bầu Đức tuyên bố.
Năm 2015 HAGL đặt mục tiêu doanh thu thuần 5.347 tỷ đồng, trong đó đàn bò chiếm 2.475 tỷ đồng. Ngành xây dựng nghiệm thu sân bay tại Lào 785 tỷ đồng. Bất động sản tại Yangon, Myanmar ước đạt 769 tỷ đồng. Mía đường 749 tỷ đồng, còn cây cao su chỉ được lên kế hoạch doanh thu khiêm tốn 214 tỷ đồng.
Cây cao su không mở rộng diện tích, chỉ khai thác, chăm sóc có giới hạn, có chọn lọc. Mía đường chuyển dần sang chăn nuôi bò vì tỷ suất lợi nhuận của bò cao hơn. Cọ dầu trồng thêm 13.000 ha, bắp giảm diện tích còn 3.000 ha, nguồn thức ăn phục vụ chăn nuôi bò.
a-tb-2-bau-Duc-nuoi-bo-se-k-1685-1429102
Trong năm 2015 HAGL dự kiến xuất chuồng 60.000 con bò và phát triển đàn bò thịt quy mô hơn 100.000 con. Ảnh: H.T
Tại đại hội, người đứng đầu HAGL xin ý kiến cổ đông tiếp tục chia cổ tức bằng cổ phiếu 10% vì thời điểm này tập đoàn phải dồn dòng tiền vào việc phát triển đàn bò. Nhiều cổ đông đề nghị tăng mức chia cổ tức từ 10% lên thành 15% vì họ đã nuôi cổ phiếu HAG khá lâu và nóng lòng muốn hiện thực hóa giá trị suất đầu tư. Vài cổ đông khuyến nghị HAGL phải tính đến thiên tai, rủi ro dịch bệnh khi dồn toàn lực đầu tư vào nông nghiệp.
Đáp lại mong mỏi của cổ đông, bầu Đức đề nghị HĐQT lấy ý kiến biểu quyết tại hội trường về việc chia cổ tức 15% và được đa số thông qua. Ông Đức giải thích thêm dù tập đoàn hướng đến cơ cấu 80% doanh thu từ nông nghiệp nhưng không có nghĩa là chưa lường trước rủi ro.
Theo đó, rừng cao su đã đi vào khai thác thì không còn khả năng cháy và đều đã mua bảo hiểm toàn bộ. Riêng với đàn bò, không những được chăn nuôi bằng công nghệ kỹ thuật cao, phòng ngừa được dịch bệnh, tập đoàn còn bọc lót bằng tuyến phòng thủ an toàn là mua bảo hiểm cho cả đàn bò.
Quan điểm của chủ tịch HAGL, nông nghiệp có 2 loại, nông nghiệp công nghệ cao khác với nông nghiệp thủ công truyền thống. Công nghệ cao trong nông nghiệp tập đoàn đã thực hiện 5 năm rồi chứ không phải ngày một ngày hai. "Trước đây cao su, bắp, mía đều làm tốt thì nay đến lượt đàn bò tôi có thể chắc chắn chăn nuôi kỹ thuật cao sẽ không bao giờ lỗ", ông Đức nhấn mạnh.
Năm 2014, doanh thu thuần của HAGL đạt 3.054 tỷ đồng. Lợi nhuận gộp 1.227 tỷ đồng, lợi nhuận trước thuế 1.773 tỷ đồng. Lợi nhuận sau thuế của tập đoàn 1.556 tỷ đồng, tăng 160% so với năm 2013.
Tổng giá trị tài sản của doanh nghiệp tính đến tháng 12/2014 là 36.369 tỷ đồng, tăng 122% so với năm 2013. Dư nợ vay 18.176 tỷ đồng, trong đó nợ dài hạn là 11.337 tỷ đồng và 6.839 tỷ đồng nợ ngắn hạn.

Chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh năm 2014

Đà Nẵng là địa phương dẫn đầu trong năm thứ 10 chỉ số PCI được công bố.
Chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh 2014

Mặc hàng hiệu có thể sẽ dễ được tuyển dụng

Bạn đang phỏng vấn hai ứng viên có cùng năng lực và trình độ, nhưng một người mặc đồ H&M và người còn lại mặc Louis Vuitton. Bạn sẽ chọn ai?


Harvard Business Review trích kết quả một nghiên cứu mới đây trên Journal of Business Research, nhiều khả năng bạn sẽ chọn người thứ hai. Các nhà nghiên cứu từ hai trường đại học Yonsei và Coastal Carolina đã khảo sát sinh viên một trường đại học lớn ở Seoul (Hàn Quốc) để tìm hiểu cách chúng ta phản ứng với người khác theo thương hiệu thời trang họ mặc.
Họ xây dựng các tình huống trong đó có những người mặc đồ hiệu và người mặc trang phục bình dân. Kết quả cho thấy hầu hết mọi người đều có sự ưu ái hơn với những người mặc hàng hiệu.
phong-van-4411-1429094412.jpg
Thương hiệu bạn mặc có thể quyết định thành bại khi đi xin việc. Ảnh: On Sugar
Các nhà nghiên cứu gọi hiệu ứng này là ví dụ của lý thuyết Tín hiệu Đắt tiền. Theo đó, mọi người có xu hướng “phát tín hiệu” để khoe khoang sự dư dả của mình. Ở nghiên cứu trên, lý thuyết này cho rằng người ta mặc quần áo đắt tiền để phô trương sự giàu có, từ đó làm tăng vị thế của mình trong mắt người khác.
Trong thí nghiệm đầu tiên, 180 người được cho xem ảnh một phụ nữ mặc áo thun trắng và được yêu cầu đánh giá mức độ giàu có, địa vị, sức hấp dẫn, độ đáng tin và những đặc điểm khác. Có ba phiên bản của bức ảnh này được sử dụng, tất cả mọi chi tiết đều giống hệt nhau trừ logo trên chiếc áo (logo hàng cao cấp, hàng bình dân và không có logo). Những người quan sát bức ảnh có logo hàng cao cấp đánh giá mức độ giàu có và địa vị của người phụ nữ cao hơn hẳn hai nhóm còn lại.
Trong thí nghiệm thứ hai, 150 người xem đoạn băng một người phụ nữ đang được phỏng vấn cho một vị trí thực tập. Đoạn băng cũng có 3 phiên bản với điểm khác nhau duy nhất là logo trên áo. Người xem lại được yêu cầu đánh giá người phụ nữ trên rất nhiều tiêu chí, cộng thêm mức độ phù hợp với công việc và mức lương xứng đáng.
Nhóm người quan sát logo hàng hiệu đánh giá mức độ phù hợp với công việc, sự giàu có và địa vị của người phụ nữ ở mức cao hơn so với hai nhóm còn lại. Lương của nhân vât được chia làm năm mức, hơn nửa số người ở nhóm hàng hiệu chọn hai mức cao nhất, con số này ở hai nhóm còn lại chỉ là 12% và 10%.
Nhưng dĩ nhiên, điều này không có nghĩa bạn phải lập tức đổ cả đống tiền vào đôi giày hiệu Gucci trước buổi phỏng vấn tiếp theo. Bạn còn cần phải suy xét tới nhiều yếu tố khác trước khi đưa ra quyết định.
Thứ nhất, người phỏng vấn phải có khả năng tự nhận ra logo của thương hiệu cao cấp. Nếu bạn phải nói hẳn ra với họ là bạn đang mặc hàng hiệu thì sẽ chẳng có tác dụng gì cả.
Hơn nữa, gu ăn mặc cũng rất quan trọng. Một bộ quần áo cầu kỳ có thể sẽ phản tác dụng với một người giàu có. Giới thượng lưu thường chuộng sự tinh tế để thể hiện đẳng cấp của mình. Vì vậy, việc nhìn thấy những bộ cánh diêm dúa sẽ khiến họ khó chịu. Những thương hiệu giá rẻ thường hay thích in logo to như một cách quảng bá cho nhãn hiệu của mình.
Quá trình tuyển dụng từ lâu đã mang nặng cảm tính. Và nghiên cứu này càng chỉ ra rằng bạn phải chú ý nhiều hơn đến thời trang khi đi xin việc.